Chuyện rừng xanh — Chương 14: Khúc diễu hành của các con vật trong trại

Chương 14 / 14 · Bài review Chuyện rừng xanh

VOI CỦA ĐỘI PHÁO

Ta đã cho Alexander sức mạnh của Hercules, Trí khôn nơi vầng trán, tài khéo ở đầu gối; Ta cúi cổ phục dịch: rồi chẳng bao giờ được tháo ách ra,— Tránh đường nào—dẹp lối cho đội voi cao mười bộ Của đoàn pháo Bốn Mươi Pao!

BÒ KÉO PHÁO

Các vị anh hùng mang xiềng thắng ấy né tránh đạn đại bác, Và chút gì họ biết về thuốc súng cũng đủ khiến cả bọn kinh hoàng; Bấy giờ chúng ta xông vào trận, lại ghì sức kéo pháo— Tránh đường nào—dẹp lối cho hai mươi đôi bò Của đoàn pháo Bốn Mươi Pao!

NGỰA KỴ BINH

Xin thề bằng dấu nung trên vai ta, khúc nhạc tuyệt vời nhất Do Lancers, Hussars và Dragoons tấu lên, Với ta còn ngọt ngào hơn hiệu “Về Chuồng” hay “Uống Nước”— Nhịp phi kỵ binh của khúc “Bonnie Dundee”!

Vậy hãy cho ta ăn, luyện ta thuần, săn sóc và chải chuốt, Cho ta người cưỡi giỏi cùng khoảng rộng thênh thang, Rồi thúc từng đội hình kỵ binh xông tới mà xem Chiến mã tung hoành theo khúc “Bonnie Dundee”!

LA CHỞ SƠN PHÁO

Khi ta cùng bè bạn đang trèo ngược một sườn đồi, Lối mòn chìm dưới đá lăn, nhưng cả bọn vẫn tiến thôi; Vì ta biết luồn, biết trèo, các bạn ơi, đâu đâu cũng hiện ra, Ôi, trên đỉnh núi cao là niềm vui biết mấy, dẫu có thừa ra một hai chân!

Chúc may mọi viên trung sĩ biết để ta tự chọn đường; Rủi thay lũ phu điều khiển chẳng biết buộc hàng cho vững: Vì ta biết luồn, biết trèo, các bạn ơi, đâu đâu cũng hiện ra, Ôi, trên đỉnh núi cao là niềm vui biết mấy, dẫu có thừa ra một hai chân!

LẠC ĐÀ QUÂN NHU

Chúng ta chẳng có riêng một điệu lạc đà Để giúp mình lững thững bước theo, Nhưng mỗi cái cổ là một chiếc kèn trombone bằng lông (_Rtt-ta-ta-ta!_ một chiếc trombone bằng lông!) Và đây là khúc hành quân của chúng ta: _Không thể! Đừng! Chẳng đời nào! Không chịu!_ Truyền dọc hàng đi nào! Kiện hàng của ai vừa trượt khỏi lưng, Ước gì đó chỉ là hàng của ta! Gánh của ai vừa đổ nhào giữa đường— Hoan hô, lại được dừng chân và cãi vã! _Urrr! Yarrh! Grr! Arrh!_ Giờ có kẻ đang lĩnh đòn!

TẤT CẢ MUÔNG THÚ CÙNG HÁT

Chúng ta là con cái Trại quân, Mỗi người phục dịch tùy phần của mình; Con của đòn ách, roi thúc đường, Đai hàng, dây thắng, đệm lưng, kiện đồ. Nhìn hàng ta băng khắp đồng xa, Như dây buộc chân gập khúc quanh co, Vươn dài, quằn quại, cuộn trôi, Quét phăng tất cả ra nơi chiến trường! Còn những người bước cạnh bên, Bụi bặm, lặng im, mắt trĩu nặng nề, Chẳng thể nói vì sao ta lẫn họ Cứ hành quân, chịu khổ ngày qua ngày. _Chúng ta là con cái Trại quân, Mỗi người phục dịch tùy phần của mình; Con của đòn ách, roi thúc đường, Đai hàng, dây thắng, đệm lưng, kiện đồ!_