Con chim xanh — Chương 10: Khu rừng

Chương 10 / 17 · Bài review Con chim xanh

_Một khu rừng. Đêm. Trăng đang tỏa sáng. Những cây cổ thụ thuộc nhiều giống khác nhau, nổi bật là một_ CÂY SỒI, _một_ CÂY DẺ GAI, _một_ CÂY DU, _một_ CÂY DƯƠNG, _một_ CÂY LINH SAM, _một_ CÂY BÁCH, _một_ CÂY ĐOẠN, _một_ CÂY DẺ, _vân vân_.

MÈO _bước vào_.

MÈO: (_lần lượt cúi chào các cây_) Xin gửi lời chào đến tất cả cây cối có mặt tại đây!....

CÂY CỐI: (_xào xạc trong lá_) Xin chào!....

MÈO Hôm nay là một ngày trọng đại, một ngày hơn mọi ngày!.... Kẻ thù của chúng ta đang đến để giải phóng sức mạnh của các vị và tự nộp mình vào tay các vị..... Đó là Tyltyl, con trai người tiều phu đã gây cho các vị biết bao tổn hại.... Nó đang tìm Chim Xanh, con chim mà từ thuở thế giới bắt đầu các vị vẫn giấu khỏi Con Người, con chim duy nhất biết bí mật của chúng ta.... (_Lá xào xạc_.) Các vị nói gì?... À, Cây Dương!... Phải, nó có viên kim cương mang phép giải phóng linh hồn chúng ta trong chốc lát; nó có thể buộc chúng ta giao Chim Xanh, và từ đó chúng ta sẽ vĩnh viễn nằm trong tay Con Người.... (_Lá xào xạc_.) Ai đang nói?... À, Cây Sồi!... Ngài khỏe chứ?... (_Lá_ CÂY SỒI _xào xạc_.) Vẫn còn cảm lạnh à?... Cam Thảo không chăm sóc ngài nữa sao?... Chứng thấp khớp vẫn không khỏi à?... Tin tôi đi, là tại rêu đấy; ngài phủ quá nhiều rêu lên chân.... Chim Xanh vẫn ở chỗ ngài chứ?... (_Lá_ CÂY SỒI _xào xạc_.) Xin ngài nhắc lại?... Phải, không còn chỗ cho do dự; chúng ta phải tận dụng cơ hội; phải trừ khử nó.... (_Lá xào xạc_.) Tôi nghe không rõ.... Ôi, phải, nó đi cùng em gái; con bé cũng phải chết.... (_Lá xào xạc_.) Phải, chúng có Chó đi cùng; chẳng thể giữ nó tránh xa.... (_Lá xào xạc_.) Ngài nói gì?... Mua chuộc nó ư?... Không thể.... Tôi đã thử mọi cách.... (_Lá xào xạc_.) À, ngài đấy à, Cây Linh Sam?... Phải, chuẩn bị bốn tấm ván đi.... Phải, ngoài ra còn có Lửa, Đường, Nước và Bánh Mì.... Tất cả đều đứng về phía ta, trừ Bánh Mì hơi đáng ngờ.... Chỉ Ánh Sáng đứng về phía Con Người; nhưng nàng ta sẽ không đến.... Tôi đã khiến lũ trẻ tin rằng chúng phải lén đi lúc nàng đang ngủ.... Chưa bao giờ có cơ hội như thế.... (_Lá xào xạc_.) À, giọng Cây Dẻ Gai!... Phải, ngài nói đúng; ta phải báo cho muông thú.... Thỏ có trống không?... Nó có ở chỗ ngài chứ?... Tốt, bảo nó lập tức nổi trống tập hợp.... Chúng đến rồi!...

_Tiếng trống của_ THỎ _vang lên, nhỏ dần về phía xa. TYLTYL, MYTYL và CHÓ bước vào_.

TYLTYL Có phải nơi này không?...

MÈO: (_khúm núm, sốt sắng, ngọt nhạt, chạy bổ ra đón hai_ ĐỨA TRẺ) A, cậu chủ nhỏ đến rồi!... Tối nay trông cậu khỏe khoắn và xinh xắn biết bao!.... Tôi đi trước để báo tin cậu đến.... Mọi chuyện đều tốt đẹp. Tôi chắc tối nay ta sẽ có Chim Xanh.... Tôi vừa sai Thỏ nổi trống tập hợp để triệu những con vật chủ chốt trong vùng.... Cậu đã có thể nghe thấy chúng giữa tán lá.... Nghe đi!... Chúng hơi nhút nhát, không dám đến gần.... (_Có tiếng nhiều con vật khác nhau như bò cái, heo, ngựa, lừa, vân vân. MÈO kéo TYLTYL ra riêng, nói nhỏ_) Nhưng sao cậu lại mang Chó theo?... Tôi đã bảo cậu nó xung khắc với tất cả mọi người, kể cả cây cối.... Tôi sợ sự hiện diện đáng ghét của nó sẽ phá hỏng mọi chuyện....

TYLTYL Tôi không đuổi nó đi được.... (_Dọa_ CHÓ) Đi đi, đồ xấu xí!...

CHÓ Ai?... Tôi ư?... Tại sao?... Tôi đã làm gì?...

TYLTYL Tôi bảo đi đi!... Ở đây không ai cần anh, thế là hết.... Anh phiền quá, đấy!...

CHÓ Tôi sẽ không nói một lời.... Tôi sẽ đi theo từ xa.... Họ sẽ không thấy tôi.... Tôi ngồi xin nhé?...

MÈO: (_nói riêng với_ TYLTYL) Cậu cho phép nó bất tuân thế sao?... Lấy gậy đánh vào mũi nó đi; nó thật không chịu nổi!...

TYLTYL: (_đánh_ CHÓ) Đấy, cho anh biết đường vâng lời hơn!...

CHÓ: (_tru lên_) Ối! Ối! Ối!...

TYLTYL Anh nói gì?...

CHÓ Giờ cậu đánh tôi rồi thì tôi phải hôn cậu!... (_Nó ôm chầm lấy TYLTYL và hôn tới tấp_.)

TYLTYL Thôi.... Được rồi.... Đủ rồi.... Đi đi!...

MYTYL Không, không; em muốn anh ấy ở lại.... Không có anh ấy, cái gì em cũng sợ....

CHÓ: (_nhảy chồm lên, suýt xô ngã_ MYTYL, _rồi hôn cô bé tới tấp, cuống quýt và nồng nhiệt_) Ôi, cô bé thân yêu!... Cô đẹp quá!... Cô tốt quá!... Đẹp quá, ngọt ngào quá!... Tôi phải hôn cô!... Một lần nữa, một lần nữa, một lần nữa!...

MÈO Đúng là đồ ngốc!... Được, rồi ta sẽ thấy!... Đừng phí thời gian.... Xoay viên kim cương đi....

TYLTYL Tôi đứng ở đâu?...

MÈO Trong tia trăng này; cậu sẽ nhìn rõ hơn.... Đấy, xoay thật nhẹ!...

TYLTYL _xoay Viên Kim Cương. Một tràng xào xạc kéo dài làm rung chuyển lá cành. Những thân cây già nhất, uy nghi nhất mở ra, nhường lối cho linh hồn ẩn trong mỗi cây. Hình dạng các linh hồn khác nhau tùy theo dáng vẻ và tính cách của cây mà họ đại diện. Chẳng hạn, linh hồn_ CÂY DU _là một thần lùn cáu kỉnh, phì nộn, bụng phệ_; CÂY ĐOẠN _điềm đạm, thân tình và vui vẻ_; CÂY DẺ GAI _thanh lịch, nhanh nhẹn_; CÂY BẠCH DƯƠNG _trắng trẻo, kín đáo và bồn chồn_; CÂY LIỄU _còi cọc, đầu tóc rối bời và than vãn_; CÂY LINH SAM _cao, gầy và ít lời_; CÂY BÁCH _bi thương_; CÂY DẺ _kiểu cách, hơi đỏm dáng_; CÂY DƯƠNG _lanh lẹ, cồng kềnh, lắm lời. Vài linh hồn chậm chạp bước ra khỏi thân cây, uể oải vươn vai như đã bị giam cầm hay ngủ suốt nhiều thế kỷ; những linh hồn khác nhảy ra nhanh nhẹn, háo hức; tất cả đứng thành vòng tròn quanh hai_ ĐỨA TRẺ, _nhưng vẫn ở gần hết mức có thể với thân cây nơi mình sinh ra_.

CÂY DƯƠNG: (_chạy đến trước tiên và hét hết giọng_) Con người?... Những con người bé nhỏ!... Ta sẽ nói chuyện được với chúng!... Thế là hết im lặng!... Hết rồi!... Chúng từ đâu đến?... Chúng là ai?... Là giống gì?... (_Nói với_ CÂY ĐOẠN, _người bình thản tiến tới, miệng hút tẩu_) Bác Đoạn có biết chúng không?...

CÂY ĐOẠN Ta không nhớ từng trông thấy chúng....

CÂY DƯƠNG Ôi, có, bác hẳn đã thấy rồi!... Bác biết hết con người; bác lúc nào chẳng quanh quẩn bên nhà họ....

CÂY ĐOẠN: (_xem xét hai_ ĐỨA TRẺ) Không, ta cam đoan.... Ta không biết chúng.... Chúng còn nhỏ quá.... Ta chỉ biết những đôi tình nhân đến gặp ta dưới trăng và những bợm nhậu uống bia dưới cành ta....

CÂY DẺ: (_kiểu cách chỉnh kính một mắt_) Những kẻ này là ai?... Dân quê nghèo khổ à?...

CÂY DƯƠNG Ôi, riêng ngài, thưa Cây Dẻ, từ khi ngài không chịu xuất hiện ở đâu ngoài đường phố các thành phố lớn...

CÂY LIỄU: (_tập tễnh bước đi trên đôi guốc gỗ_) Ôi trời, ôi trời!... Chúng đến chặt đầu và tay tôi làm củi nhóm lần nữa!...

CÂY DƯƠNG Im lặng!... Cây Sồi đang rời cung điện!... Tối nay trông ngài không được khỏe.... Các vị không thấy ngài già lắm rồi sao?... Ngài bao nhiêu tuổi nhỉ?... Cây Linh Sam bảo bốn nghìn, nhưng tôi chắc ông ấy nói quá.... Nghe đi; ngài sẽ kể hết cho ta....

_CÂY SỒI chậm rãi tiến tới. Ngài già đến mức khó tin, đội vương miện tầm gửi, mặc áo dài xanh viền rêu và địa y. Ngài mù; bộ râu trắng phất trong gió. Một tay ngài chống gậy sần sùi, tay kia vịn một_ CÂY SỒI NON _dẫn đường. Chim Xanh đậu trên vai ngài. Khi ngài đến gần, các cây khác đứng thành hàng và kính cẩn cúi chào_.

TYLTYL Ngài ấy có Chim Xanh!... Nhanh! Nhanh!... Đây!... Đưa nó cho tôi!...

CÂY CỐI Im lặng!...

MÈO: (_nói với_ TYLTYL) Cởi mũ ra. Đó là Cây Sồi!...

CÂY SỒI: (_nói với_ TYLTYL) Ngươi là ai?....

TYLTYL Thưa ngài, cháu là Tyltyl.... Khi nào cháu có thể nhận Chim Xanh?...

CÂY SỒI Tyltyl, con trai người tiều phu?...

TYLTYL Vâng, thưa ngài....

CÂY SỒI Cha ngươi đã gây cho chúng ta nhiều tổn hại.... Chỉ riêng gia tộc ta, hắn đã giết sáu trăm con trai, bốn trăm bảy mươi lăm chú bác cô dì, một nghìn hai trăm anh chị em họ cả nam lẫn nữ, ba trăm tám mươi con dâu và mười hai nghìn chắt của ta!...

TYLTYL Cháu không biết gì chuyện ấy, thưa ngài.... Cha cháu không cố ý....

CÂY SỒI Ngươi đến đây làm gì; và tại sao bắt linh hồn chúng ta rời nơi trú ngụ?...

TYLTYL Xin ngài thứ lỗi vì đã quấy rầy.... Mèo bảo ngài sẽ cho chúng cháu biết Chim Xanh ở đâu....

CÂY SỒI Phải, ta biết ngươi đang tìm Chim Xanh, nghĩa là bí mật lớn lao của vạn vật và hạnh phúc, để Con Người có thể khiến kiếp nô lệ của chúng ta còn nặng nề hơn....

TYLTYL Ôi không, thưa ngài; đó là vì con gái bé bỏng của Bà Tiên Bérylune đang ốm nặng....

CÂY SỒI: (_ra hiệu bắt cậu im lặng_) Đủ rồi!... Ta không nghe thấy Muông Thú.... Chúng đâu?... Chuyện này liên quan tới chúng cũng nhiều như tới ta.... Cây Cối chúng ta không được một mình gánh trách nhiệm về những biện pháp nghiêm trọng đã trở nên cần thiết.... Đến ngày CON NGƯỜI nghe tin chúng ta đã làm điều sắp làm, sẽ có những cuộc trả đũa khủng khiếp..... Vì vậy, thỏa thuận của chúng ta phải nhất trí, để tất cả cùng giữ một sự im lặng....

CÂY LINH SAM: (_nhìn qua ngọn các cây khác_) Muông Thú đang đến.... Chúng theo sau Thỏ.... Đây là linh hồn của Ngựa, Bò Đực, Bò Thiến, Bò Cái, Sói, Cừu, Heo, Gà Trống, Dê, Lừa và Gấu....

_Linh hồn của_ MUÔNG THÚ _bước vào; khi_ CÂY LINH SAM _xướng tên, họ tiến lên ngồi giữa cây cối, trừ linh hồn_ DÊ _đi tới đi lui và_ HEO _đang khịt mũi giữa các rễ cây_.

CÂY SỒI Tất cả đều có mặt chứ?...

THỎ Gà Mái không thể rời ổ trứng, Thỏ Rừng đang chạy rong, Hươu đau sừng, Cáo bị ốm--đây là giấy chứng nhận của bác sĩ--Ngỗng không hiểu lời triệu tập, còn Gà Tây thì nổi cơn thịnh nộ....

CÂY SỒI Những sự vắng mặt ấy thật đáng tiếc.... Tuy nhiên, ta đã đủ túc số.... Các anh em đều biết bản chất việc hôm nay. Nhờ một lá bùa đánh cắp từ những quyền lực của Đất, đứa trẻ trước mặt các vị có thể chiếm Chim Xanh, từ đó cướp khỏi chúng ta bí mật ta gìn giữ từ thuở sự sống bắt đầu.... Giờ đây ta đã hiểu Con Người đủ để không còn nghi ngờ gì về số phận hắn dành cho chúng ta một khi nắm được bí mật này. Bởi thế, theo ta, bất kỳ sự do dự nào cũng vừa ngu xuẩn vừa tội lỗi.... Đây là giờ phút hệ trọng; phải trừ khử đứa trẻ trước khi quá muộn....

TYLTYL Ngài ấy đang nói gì vậy?...

CHÓ: (_lảng vảng quanh_ CÂY SỒI _và nhe nanh_) Lão què già có thấy răng ta không?...

CÂY DẺ GAI: (_phẫn nộ_) Nó xúc phạm Cây Sồi!...

CÂY SỒI Đó là Chó sao?... Đuổi nó đi! Không được dung thứ kẻ phản bội trong hàng ngũ chúng ta!...

MÈO: (_nói riêng với_ TYLTYL) Đuổi Chó đi.... Chỉ là hiểu lầm thôi.... Cứ để tôi thu xếp.... Nhưng mau mau đuổi nó đi....

TYLTYL: (_nói với_ CHÓ) Anh có đi không thì bảo!...

CHÓ Cho tôi cắn đôi dép rêu của lão già thống phong ấy nhé!.... Vui lắm đấy!...

TYLTYL Im đi!... Và đi đi!... Đi ngay, đồ thú xấu xí!...

CHÓ Được rồi, được rồi, tôi đi.... Khi nào cậu cần tôi sẽ quay lại....

MÈO: (_nói riêng với_ TYLTYL) Tốt nhất nên trói nó lại, nếu không nó sẽ làm điều ngông cuồng; Cây Cối sẽ nổi giận và mọi chuyện sẽ kết thúc tồi tệ....

TYLTYL Tôi làm được gì?... Tôi đánh mất dây buộc nó rồi....

MÈO Dây Thường Xuân đang mang những sợi dây chắc khỏe tới kia....

CHÓ: (_gầm gừ_) Ta sẽ quay lại, ta sẽ quay lại!... Hừ! Lão chân thống phong! Lão chân gỗ!... Một lũ còi cọc già, một lũ rễ già!... Chính Mèo giật dây mọi chuyện!... Ta sẽ tính sổ với hắn!... Ngươi vừa thì thầm gì thế, đồ lén lút, đồ hổ dữ, đồ Giuđa!... Gâu, gâu, gâu!....

MÈO Cậu thấy đấy, nó xúc phạm tất cả mọi người....

TYLTYL Phải, nó thật không chịu nổi, làm người ta chẳng nghe nổi mình nói.... Ông Dây Thường Xuân, xin ông trói nó lại được không?...

DÂY THƯỜNG XUÂN: (_rụt rè đến gần_ CHÓ) Nó không cắn chứ?...

CHÓ: (_gầm gừ_) Trái lại, trái lại!... Nó sẽ hôn ông!... Cứ chờ mà xem!... Lại đây, lại đây, lão cuộn dây kia!...

TYLTYL: (_dọa nó bằng gậy_) Tylô!...

CHÓ: (_co mình dưới chân_ TYLTYL _và vẫy đuôi_) Tôi phải làm gì, ông chủ nhỏ của tôi?

TYLTYL Nằm bẹp xuống!... Vâng lời Dây Thường Xuân.... Để ông ấy trói, nếu không....

CHÓ: (_nghiến răng gầm gừ trong lúc_ DÂY THƯỜNG XUÂN _trói nó_) Đồ cuộn dây!... Đồ mớ sợi!... Dây treo cổ!... Dây buộc bê!... Nhìn đi, ông chủ nhỏ của tôi!... Ông ta cắt vào chân tôi!... Ông ta siết cổ tôi!...

TYLTYL Tôi không cần biết!... Tại anh cả.... Im đi; yên nào; anh thật không chịu nổi!...

CHÓ Dù thế cậu vẫn sai.... Chúng đang mưu chuyện xấu.... Cẩn thận, ông chủ nhỏ của tôi!... Ông ta đang bịt miệng tôi!... Tôi không nói được nữa!...

DÂY THƯỜNG XUÂN: (_đã trói_ CHÓ _như một bọc hàng_) Ta đặt nó ở đâu?... Tôi đã bịt mõm nó thật kỹ.... Nó không thốt được lời nào....

CÂY SỒI Trói chặt nó ở dưới kia, sau thân ta; vào chiếc rễ lớn.... Sau này chúng ta sẽ quyết định làm gì với nó là tốt nhất....

_DÂY THƯỜNG XUÂN và CÂY DƯƠNG khiêng CHÓ ra sau thân CÂY SỒI_.

CÂY SỒI Xong chưa?... Tốt, giờ đã thoát khỏi nhân chứng phiền toái, kẻ phản bội này, chúng ta hãy bàn bạc theo công lý và sự thật.... Ta không giấu các vị nỗi xúc động sâu sắc và đau đớn trong lòng.... Đây là lần đầu tiên chúng ta được quyền phán xét Con Người và khiến hắn cảm nhận sức mạnh của ta.... Ta không nghĩ rằng sau những tổn hại hắn gây ra, sau sự bất công quái gở chúng ta phải chịu, còn có thể tồn tại chút nghi ngờ nào về bản án đang chờ hắn....

TẤT CẢ CÂY CỐI và TẤT CẢ MUÔNG THÚ Không! Không! Không!... Chẳng còn nghi ngờ gì!... Treo cổ!... Giết chết!... Bất công quá lớn!... Ngược đãi quá độc ác!... Kéo dài quá lâu!... Nghiền nát nó!... Ăn thịt nó!... Ngay lập tức!... Ngay tại đây!...

TYLTYL: (_nói với_ MÈO) Họ bị làm sao vậy?... Họ không vui à?...

MÈO Đừng lo.... Họ hơi bực vì mùa xuân đến muộn.... Cứ để tôi; tôi sẽ thu xếp ổn thỏa....

CÂY SỒI Sự nhất trí này là điều tất yếu.... Giờ chúng ta phải quyết định, để tránh bị trả đũa, hình thức hành quyết nào thiết thực nhất, dễ nhất, nhanh nhất và chắc chắn nhất, để lại ít dấu vết buộc tội nhất khi Con Người tìm thấy những thi thể bé nhỏ trong rừng....

TYLTYL Chuyện này là sao?... Ngài ấy muốn gì?... Tôi bắt đầu chán rồi.... Ngài ấy có Chim Xanh; bảo ngài ấy giao ra đi....

BÒ ĐỰC: (_tiến lên_) Cách thiết thực và chắc chắn nhất là húc một cú thật mạnh vào chấn thủy.... Để tôi xông vào nó nhé?...

CÂY SỒI Ai nói?...

MÈO Là Bò Đực.

BÒ CÁI Tốt hơn nên im đi.... Tôi không can dự đâu.... Tôi còn cả đồng cỏ để gặm, ngoài kia trong ánh trăng xanh ấy.... Tôi đã đủ bận rồi....

BÒ THIẾN Tôi cũng vậy.... Nhưng dù sao tôi cũng tán thành trước mọi quyết định....

CÂY DẺ GAI Tôi có thể hiến cành cao nhất để treo cổ chúng....

DÂY THƯỜNG XUÂN Còn tôi hiến chiếc thòng lọng....

CÂY LINH SAM Còn tôi hiến bốn tấm ván làm cỗ quan tài nhỏ....

CÂY BÁCH Còn tôi hiến một ngôi mộ vĩnh viễn....

CÂY LIỄU Cách đơn giản nhất là dìm chúng xuống một trong những dòng sông của tôi.... Tôi sẽ lo việc đó....

CÂY ĐOẠN: (_bằng giọng hòa giải_) Nào, nào.... Có thật cần phải đi tới những biện pháp cực đoan thế không?... Chúng còn rất nhỏ.... Ta có thể đơn giản ngăn chúng gây hại bằng cách giữ chúng làm tù nhân trong một vòng rào mà tôi sẽ đảm nhận tạo thành bằng cách tự trồng quanh chúng....

CÂY SỒI Ai nói?... Ta dường như nhận ra giọng ngọt như mật của Cây Đoạn....

CÂY LINH SAM Phải, là ông ấy....

CÂY SỒI Vậy giữa chúng ta cũng có một kẻ phản bội, giống như giữa Muông Thú?... Cho tới nay chúng ta chỉ phải than phiền về sự bất trung của Cây Ăn Quả; nhưng chúng đâu phải cây thật sự....

HEO: (_đảo đôi mắt nhỏ đầy thèm thuồng_) Tôi nghĩ trước hết ta nên ăn con bé.... Chắc thịt nó mềm lắm....

TYLTYL Nó nói gì vậy?... Cứ đợi đấy, ngươi...

MÈO Tôi không biết họ bị làm sao; nhưng tình hình bắt đầu tệ rồi....

CÂY SỒI Im lặng!... Điều chúng ta phải quyết định là ai sẽ có vinh dự giáng đòn đầu tiên, ai sẽ xua khỏi ngọn cây chúng ta mối hiểm nguy lớn nhất kể từ khi Con Người ra đời....

CÂY LINH SAM Vinh dự ấy thuộc về ngài, đức vua và vị tổ phụ của chúng ta....

CÂY SỒI Cây Linh Sam đang nói đấy ư?... Than ôi, ta đã quá già!... Ta mù lòa, tàn tật, đôi tay tê cứng không còn tuân lệnh.... Không, vinh quang của hành động giải thoát cao cả này, thay cho ta, phải thuộc về em, người mãi xanh tươi, mãi đứng thẳng, người đã chứng kiến sự ra đời của phần lớn cây cối nơi đây....

CÂY LINH SAM Con cảm tạ cha đáng kính.... Nhưng vì dù sao con cũng sẽ có vinh dự chôn cất hai nạn nhân, con sợ sẽ khơi lên lòng ghen tị chính đáng của các bạn đồng liêu; và con nghĩ rằng sau chúng ta, vị cao niên nhất, xứng đáng nhất và sở hữu chiếc chùy tốt nhất là Cây Dẻ Gai....

CÂY DẺ GAI Các vị biết tôi bị sâu mọt ăn rỗng và chiếc chùy không còn đáng tin.... Nhưng Cây Du và Cây Bách có vũ khí mạnh....

CÂY DU Tôi rất sẵn lòng; nhưng gần như không thể đứng thẳng.... Đêm qua một con chuột chũi làm trẹo ngón chân cái của tôi....

CÂY BÁCH Còn tôi, tôi đã sẵn sàng.... Nhưng cũng như người anh em Cây Linh Sam, nếu không được đặc ân chôn cất chúng thì ít nhất tôi cũng có lợi thế được khóc trên mộ chúng.... Kiêm nhiệm như thế là trái phép.... Hãy hỏi Cây Dương....

CÂY DƯƠNG Tôi ư?... Ngài nói thật sao?... Gỗ của tôi còn mềm hơn da thịt trẻ con!... Hơn nữa, tôi không biết mình bị làm sao.... Tôi đang run vì sốt.... Cứ nhìn lá tôi đi.... Hẳn sáng nay tôi bị cảm lạnh lúc mặt trời mọc....

CÂY SỒI: (_bùng nổ phẫn nộ_) Các ngươi sợ Con Người!... Ngay cả hai đứa trẻ nhỏ không được bảo vệ, không có vũ khí kia cũng gieo vào các ngươi nỗi kinh hoàng bí ẩn vốn luôn biến chúng ta thành nô lệ!... Đủ rồi! Tình thế đã đến nước này và cơ hội không gì sánh được, ta sẽ một mình tiến lên, già nua, tàn tật, run rẩy và mù lòa, chống lại kẻ thù truyền kiếp!... Nó đâu?...

_Dò dẫm bằng gậy, ngài tiến về phía_ TYLTYL.

TYLTYL: (_rút dao khỏi túi_) Có phải lão già cầm gậy lớn kia đang nhắm vào tôi không?...

TẤT CẢ CÂY CỐI: (_thét lên kinh hãi khi thấy con dao, họ chen vào giữa và giữ_ CÂY SỒI _lại_) Con dao!... Cẩn thận!... Con dao!...

CÂY SỒI: (_giằng co_) Buông ta ra!... Có gì quan trọng chứ?... Dao hay rìu cũng vậy!... Ai đang giữ ta?... Sao! Tất cả các ngươi đều ở đây?... Sao! Tất cả đều muốn.... (_Ném gậy xuống_) Được, vậy thì cứ thế!... Thật nhục nhã cho chúng ta!... Hãy để Muông Thú giải thoát chúng ta!...

BÒ ĐỰC Đúng thế!... Tôi sẽ lo!... Chỉ một cú húc thôi!...

BÒ THIẾN _và_ BÒ CÁI (_níu đuôi nó lại_) Anh làm gì thế?... Đừng ngốc!... Đây là chuyện chẳng lành!... Sẽ kết thúc tồi tệ.... Chính chúng ta sẽ phải trả giá.... Mặc kệ đi.... Đó là việc của thú hoang....

BÒ ĐỰC Không, không!... Là việc của tôi!... Cứ chờ mà xem!... Này, giữ tôi lại, nếu không sẽ xảy ra tai nạn đấy!...

TYLTYL: (_nói với_ MYTYL, _cô bé đang thét chói tai_) Đừng sợ!... Đứng sau anh.... Anh có dao....

GÀ TRỐNG Thằng bé gan dạ lắm!...

TYLTYL Vậy các người quyết rồi, định xông vào tôi chứ gì?...

LỪA Đương nhiên rồi, anh bạn nhỏ; mãi cậu mới nhận ra đấy!...

HEO Cậu có thể đọc kinh cầu nguyện; giờ cuối của cậu đã đến.... Nhưng đừng giấu con bé.... Ta muốn ngắm nó cho thỏa mắt.... Ta sẽ ăn nó trước....

TYLTYL Tôi đã làm gì các người?...

CỪU Chẳng làm gì cả, anh bạn nhỏ.... Chỉ ăn em trai nhỏ của ta, hai chị em gái, ba ông chú, một bà cô, ông nội và bà nội ta.... Cứ đợi đấy, khi ngươi ngã xuống, ngươi sẽ thấy ta cũng có răng....

LỪA Còn ta có móng!...

NGỰA: (_kiêu hãnh cào móng xuống đất_) Rồi ngươi sẽ biết!... Ngươi muốn ta xé bằng răng hay đá ngã bằng một cú hậu?... (_Nó phô trương tiến về phía_ TYLTYL, _cậu đối mặt với nó và giơ dao lên. Đột nhiên_ NGỰA, _hoảng sợ, quay đầu bỏ chạy_.) À, không!... Thế không công bằng!... Trái luật rồi!.... Nó tự vệ!...

GÀ TRỐNG: (_không giấu nổi khâm phục_) Dù sao thằng bé cũng gan lì lắm!...

HEO: (_nói với_ GẤU _và_ SÓI) Tất cả cùng xông vào chúng.... Tôi sẽ hỗ trợ từ phía sau.... Ta sẽ quật chúng xuống và chia nhau con bé khi nó nằm dưới đất....

SÓI Đánh lạc hướng chúng ở phía trước.... Tôi sẽ vòng ra sau....

_Nó vòng quanh_ TYLTYL, _tấn công từ phía sau và gần như quật ngã cậu_.

TYLTYL Đồ súc sinh!... (_Cậu chống một gối đứng lên, vung dao và cố hết sức che cho em gái đang kêu cứu thảm thiết. Thấy cậu gần như bị quật ngã, tất cả_ MUÔNG THÚ _và_ CÂY CỐI _xông tới, cố đánh cậu_. TYLTYL _cuống cuồng kêu cứu_.) Cứu! Cứu!... Tylô! Tylô!... Mèo đâu?... Tylô!... Tylette! Tylette!... Đến đây! Đến đây!...

MÈO: (_giả dối đứng tránh xa_) Tôi không đến được.... Tôi bị trẹo chân....

TYLTYL: (_gạt những đòn đánh và tự vệ hết sức_) Cứu!... Tylô! Tylô!... Tôi không chịu nổi nữa!... Chúng đông quá!... Gấu! Heo! Lừa! Lừa! Cây Linh Sam! Cây Dẻ Gai!... Tylô! Tylô! Tylô!...

_Kéo lê những sợi dây trói đã đứt phía sau, CHÓ nhảy khỏi sau thân CÂY SỒI, chen qua CÂY CỐI và MUÔNG THÚ, lao đến chắn trước_ TYLTYL _và điên cuồng bảo vệ cậu_.

CHÓ: (_cắn tứ tung những cú thật mạnh_) Đây! Đây, ông chủ nhỏ của tôi!... Đừng sợ! Xông lên!... Tôi biết dùng răng mà!... Đây, tặng ngươi một cú, Gấu, ngay vào cặp mông béo!... Nào, ai muốn thêm?... Đây, cú này cho Heo, cú này cho Ngựa, còn cú này cho đuôi Bò Đực!... Đấy, ta xé rách quần Cây Dẻ Gai và váy Cây Sồi rồi!... Cây Linh Sam đang chuồn!... Phù, trận này nóng thật!...

TYLTYL: (_kiệt sức_) Tôi chết mất!... Cây Bách giáng một cú thật mạnh vào đầu tôi....

CHÓ Ối!... Cây Liễu đấy!... Hắn đánh gãy chân tôi!...

TYLTYL Chúng quay lại, tất cả cùng xông vào chúng ta!... Lần này là Sói!...

CHÓ Đợi ta cho hắn một cú của riêng hắn!...

SÓI Đồ ngu!... Người anh em của chúng ta!... Cha nó đã dìm chết bảy đứa con của ngươi!...

CHÓ Đúng thế!... Và thế càng tốt!... Vì chúng trông giống ngươi!...

TẤT CẢ CÂY CỐI VÀ MUÔNG THÚ Phản bội!... Ngu ngốc!... Bán đứng đồng loại!... Tội đồ!... Đần độn!... Giuđa!... Bỏ nó đi!... Nó chết chắc rồi!... Sang với chúng ta!...

CHÓ: (_say men nhiệt huyết và tận tụy_) Không bao giờ! Không bao giờ!... Một mình ta chống lại tất cả!... Không bao giờ! Không bao giờ!... Trung thành với các vị thần, với những người tốt nhất, vĩ đại nhất!... (_Nói với_ TYLTYL) Cẩn thận, Gấu kia!... Coi chừng Bò Đực!... Tôi sẽ chồm vào họng hắn.... Ối!... Một cú đá.... Lừa đánh gãy hai cái răng tôi rồi....

TYLTYL Tôi chết mất, Tylô!... Á!... Cú đó của Cây Du.... Nhìn này, tay tôi chảy máu.... Là Sói hoặc Heo....

CHÓ Khoan, ông chủ nhỏ của tôi.... Để tôi hôn cậu.... Đấy, liếm một cái thật kỹ.... Cậu sẽ thấy dễ chịu hơn.... Ở sau tôi.... Chúng không dám quay lại đâu.... Có, chúng dám.... Chúng đang trở lại!... Lần này nghiêm trọng đấy!.... Ta phải đứng vững!...

TYLTYL: (_ngã xuống đất_) Không, tôi không chịu nổi nữa!...

CHÓ: (_lắng nghe_) Họ đang đến!... Tôi nghe thấy, tôi ngửi thấy!...

TYLTYL Ở đâu?... Ai?...

CHÓ Kia! Kia!... Là Ánh Sáng!... Nàng tìm thấy chúng ta rồi!... Thoát rồi, vị vua bé nhỏ của tôi!... Hôn tôi đi!... Ta được cứu rồi!... Nhìn kìa!... Chúng hoảng hốt!... Chúng đang rút lui!... Chúng sợ!...

TYLTYL Ánh Sáng!... Ánh Sáng!... Mau đến đây!... Nhanh lên!... Chúng nổi loạn!... Tất cả đều chống lại chúng em!...

_ÁNH SÁNG bước vào. Khi nàng tiến tới, bình minh dâng lên trên khu rừng và rừng bừng sáng_.

ÁNH SÁNG Chuyện gì vậy?... Đã xảy ra chuyện gì?... Nhưng, cậu bé tội nghiệp, em không biết sao?... Xoay viên kim cương đi!... Họ sẽ trở lại với im lặng và bóng tối; em sẽ không còn nhận ra những cảm xúc ẩn kín của họ nữa....

TYLTYL _xoay viên kim cương. Lập tức, linh hồn của tất cả_ CÂY CỐI _lao trở vào thân cây, những thân cây khép lại. Linh hồn_ MUÔNG THÚ _cũng biến mất; một con_ BÒ CÁI _hiền hòa cùng_ CỪU, _vân vân, hiện ra đang gặm cỏ phía xa. Khu Rừng lại trở nên vô hại_. TYLTYL _kinh ngạc nhìn quanh_.

TYLTYL Họ đâu rồi?... Họ bị làm sao vậy?... Họ điên à?...

ÁNH SÁNG Không, họ lúc nào cũng thế; nhưng ta không biết vì ta không nhìn thấy.... Chị đã bảo em rồi; đánh thức họ khi chị không có mặt rất nguy hiểm....

TYLTYL: (_lau con dao_) Nhưng nếu không có Chó và nếu em không có dao!... Em không bao giờ ngờ họ độc ác đến thế!...

ÁNH SÁNG Em thấy rồi đấy, trong thế giới này Con Người đơn độc chống lại tất cả....

CHÓ Cậu có bị thương nặng lắm không, ông chủ nhỏ của tôi?...

TYLTYL Không nghiêm trọng.... Còn Mytyl, chúng không chạm được vào em ấy.... Nhưng anh, Tylô thân yêu?... Miệng anh đầy máu, chân thì gãy!...

CHÓ Không đáng nhắc tới.... Ngày mai sẽ chẳng còn dấu vết.... Nhưng quả là một trận ác liệt!...

MÈO: (_tập tễnh bước ra từ sau bụi cây_) Đúng thế thật!... Bò Thiến húc sừng vào bụng tôi.... Không nhìn thấy dấu nhưng đau lắm.... Còn Cây Sồi đánh gãy chân tôi....

CHÓ Ta muốn biết là chân nào....

MYTYL: (_vuốt ve_ MÈO) Tylette tội nghiệp, thật thế sao?.... Lúc ấy chị ở đâu?... Em không thấy chị....

MÈO: (_giả dối_) Mẹ yêu ơi, ngay từ đầu tôi đã bị thương khi tấn công con Heo ghê tởm muốn ăn thịt mẹ.... Rồi Cây Sồi giáng cho tôi một cú thật mạnh, đánh tôi bất tỉnh....

CHÓ: (_nghiến răng nói với_ MÈO) Còn ngươi, lát nữa ta muốn nói chuyện riêng.... Cứ chờ đấy!...

MÈO: (_rên rỉ với_ MYTYL) Mẹ yêu ơi, nó đang xúc phạm tôi.... Nó muốn làm tôi đau....

MYTYL: (_nói với_ CHÓ) Để anh ấy yên đi, đồ thú xấu xí!...

_Tất cả đi ra_.

HẠ MÀN