Tên tôi là Đỏ
Benim Adım Kırmızı · xuất bản 1998 · ISBN 9780375706851
Orhan Pamuk — Orhan Pamuk (sinh 1952) — Thổ Nhĩ Kỳ, viết bằng Tiếng Thổ Nhĩ Kỳ. Đoạt giải Nobel Văn học năm 2006.
“Người, trong hành trình truy tìm linh hồn u sầu của thành phố quê hương, đã khám phá ra những biểu tượng mới cho sự va chạm và đan bện giữa các nền văn hóa.” — Lời tuyên dương của Ủy ban Nobel
Về tác giả Orhan Pamuk
Nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ, gương mặt văn chương lớn gắn bó với Istanbul. Tác phẩm của ông thường bàn về căng thẳng giữa truyền thống phương Đông và hiện đại phương Tây, giữa ký ức và biến động.
Bối cảnh sáng tác
In năm 1998, tiểu thuyết đặt trong xưởng tiểu họa của triều đình Ottoman, khi hội họa phương Tây bắt đầu lung lay các quy phạm Hồi giáo cổ điển. Cấu trúc đa giọng kể và chủ đề Đông–Tây đưa Pamuk thành tiếng nói văn chương lớn của Thổ Nhĩ Kỳ.
Tóm tắt nội dung Tên tôi là Đỏ
Tại Istanbul cuối thế kỷ 16, một họa sĩ tiểu họa của triều đình Ottoman bị sát hại, mở ra vụ án kể qua nhiều giọng nói — kể cả của xác chết, đồng tiền và màu đỏ. Bên dưới lớp trinh thám là chuyện tình và cuộc xung đột Đông–Tây quanh việc du nhập lối vẽ phối cảnh phương Tây.
Phân tích & di sản
Tên tôi là Đỏ vừa là tiểu thuyết trinh thám, vừa là chuyện tình, vừa là khảo luận về nghệ thuật và đức tin. Đặt trong xưởng tiểu họa của triều đình Ottoman cuối thế kỷ 16 — khi lối vẽ phối cảnh phương Tây bắt đầu lung lay các quy phạm Hồi giáo — cuốn sách kể qua vô số giọng nói, kể cả xác chết, đồng tiền và màu đỏ, để dựng nên cuộc va chạm Đông–Tây quanh câu hỏi: vẽ là nhìn thế giới bằng con mắt của Thượng đế, hay bằng cái tôi của người nghệ sĩ? Kết cấu đa thanh và chiều sâu tư tưởng đưa Pamuk thành tiếng nói văn chương lớn của Thổ Nhĩ Kỳ, đoạt giải IMPAC Dublin 2003 và góp phần cho Nobel 2006.
Chủ đề: Đông – Tây · Nghệ thuật & đức tin · Bản sắc · Trinh thám · Istanbul
Điểm đánh giá: 3.3/5 từ 9 lượt (Open Library).
Giới phê bình nói gì
Những ý tưởng trong “Đỏ” mang lại sức hút và năng lượng, gắn kết mạch truyện cuộn trào của nó lại với nhau.
— Richard Eder, The New York Times Book ReviewMột cuốn tiểu thuyết xuất sắc về hình thức, hóm hỉnh, bàn những điều hệ trọng bằng lòng trắc ẩn và tính nhân văn lớn lao.
— Dick Davis, Times Literary SupplementĐoạt giải IMPAC Dublin 2003 — một trong những giải thưởng văn học giá trị nhất thế giới.
— IMPAC Dublin 2003, International Dublin Literary Award
🎧 Trang này có giọng đọc AI giới thiệu tác phẩm (~3 phút) — bấm “Nghe giới thiệu” trong ứng dụng.
Câu hỏi thường gặp
Tên tôi là Đỏ kể về điều gì?
Tại Istanbul cuối thế kỷ 16, một họa sĩ tiểu họa của triều đình Ottoman bị sát hại, mở ra vụ án kể qua nhiều giọng nói — kể cả của xác chết, đồng tiền và màu đỏ. Bên dưới lớp trinh thám là chuyện tình và cuộc xung đột Đông–Tây quanh việc du nhập lối vẽ phối cảnh phương Tây.
Tên tôi là Đỏ có đáng đọc không?
Trên booknest, Tên tôi là Đỏ được đánh giá 3.3/5 từ 9 lượt trên Open Library. Tên tôi là Đỏ vừa là tiểu thuyết trinh thám, vừa là chuyện tình, vừa là khảo luận về nghệ thuật và đức tin. Đặt trong xưởng tiểu họa của triều đình Ottoman cuối thế kỷ 16 — khi lối vẽ phối cảnh phương Tây bắt đầu lung lay…
Orhan Pamuk đoạt giải Nobel năm nào và vì sao?
Orhan Pamuk đoạt giải Nobel Văn học năm 2006, với lời tuyên dương: “Người, trong hành trình truy tìm linh hồn u sầu của thành phố quê hương, đã khám phá ra những biểu tượng mới cho sự va chạm và đan bện giữa các nền văn hóa.”
Khám phá thêm sách Nobel Văn học
- Trăm năm cô đơn — Gabriel García Márquez
- Ông già và biển cả — Ernest Hemingway
- Người xa lạ — Albert Camus
- Người yêu dấu — Toni Morrison
- Tàn ngày để lại — Kazuo Ishiguro
- Mù lòa — José Saramago
- Năm tháng — Annie Ernaux
- Xứ tuyết — Kawabata Yasunari
- Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối — Patrick Modiano
- Người ăn chay — Han Kang
- Trò chuyện trong quán La Catedral — Mario Vargas Llosa
- Cuốn sổ tay vàng — Doris Lessing
- Câu chuyện dòng sông — Hermann Hesse
- Lời dâng — Rabindranath Tagore
- Ngôi nhà và thế giới — Rabindranath Tagore
- Giữa hai cung điện — Naguib Mahfouz
- Pygmalion — George Bernard Shaw
- Đói — Knut Hamsun
- Mattia Pascal quá cố — Luigi Pirandello
- Chết ở Venice — Thomas Mann
- Núi thần — Thomas Mann
- Chuyện rừng xanh — Rudyard Kipling
- Kim — Rudyard Kipling
- Điều đó không thể xảy ra ở đây — Sinclair Lewis
- Phố chính — Sinclair Lewis
- Miền đất của ước vọng — W. B. Yeats
- Công lý — John Galsworthy
- Người có của — John Galsworthy
- Con vượn lông lá — Eugene O'Neill
- Nỗi u sầu của kháng cự — László Krasznahorkai
- Bộ bảy — Jon Fosse
- Thiên đường — Abdulrazak Gurnah
- Cuộc phiêu lưu kỳ diệu của Nils — Selma Lagerlöf
- Con chim xanh — Maurice Maeterlinck
- Những con người độc lập — Halldór Laxness
- Voss — Patrick White
- Con gái của Burger — Nadine Gordimer
- Omeros — Derek Walcott
- Bieguni, những người không ngừng chuyển động — Olga Tokarczuk
- Quo Vadis — Henryk Sienkiewicz