Ngôi nhà và thế giới
ঘরে বাইরে · Ghare Baire · The Home and the World · xuất bản 1916 · ISBN 9780140449860
Rabindranath Tagore — Rabindranath Tagore (1861 – 1941) — Ấn Độ, viết bằng Tiếng Bengali. Đoạt giải Nobel Văn học năm 1913.
“Vì thứ thơ vừa nhạy cảm sâu xa, vừa tươi mới và đẹp đẽ; với nghệ thuật điêu luyện, ông đã đưa tư tưởng thi ca của mình, bằng chính lời Anh ngữ, hòa vào văn chương phương Tây.” — Lời tuyên dương của Ủy ban Nobel
Về tác giả Rabindranath Tagore
Thi hào Bengal, nhạc sĩ, họa sĩ và nhà cải cách — người châu Á đầu tiên đoạt Nobel Văn học. Ông viết cả quốc ca Ấn Độ lẫn Bangladesh, và cả đời bắc cầu giữa truyền thống phương Đông với tư tưởng nhân văn hiện đại.
Bối cảnh sáng tác
Tagore viết cuốn sách giữa dư chấn của phong trào Swadeshi bùng lên sau vụ người Anh chia cắt Bengal năm 1905 — phong trào mà ban đầu ông ủng hộ rồi công khai rời bỏ khi thấy nó quay sang ép buộc chính những người nghèo nó nhân danh. Truyện đăng nhiều kỳ trên tạp chí Sabuj Patra năm 1915, in thành sách năm 1916; bản tiếng Anh ra năm 1919 do cháu ông, Surendranath Tagore, dịch. Năm 1984, Satyajit Ray dựng tác phẩm thành phim.
Tóm tắt nội dung Ngôi nhà và thế giới
Nikhil, một điền chủ Bengal có học và ôn hòa, khuyến khích vợ mình là Bimala bước ra khỏi khu nhà trong — nơi đàn bà quý tộc sống cách biệt — để tự nhìn thế giới. Người đầu tiên nàng gặp ở thế giới ấy là Sandip, thủ lĩnh phong trào Swadeshi, hùng biện, quyến rũ và tin rằng mục tiêu cao cả biện minh cho mọi phương tiện. Ba người tự kể chuyện mình luân phiên, trong lúc phong trào tẩy chay hàng ngoại ngoài kia trượt dần từ lý tưởng sang cưỡng ép và bạo lực.
Phân tích & di sản
Tagore chọn kết cấu ba người kể để không ai được quyền nói lời cuối. Sandip có những trang hùng biện đẹp nhất sách, và đó chính là điều nguy hiểm: cuốn tiểu thuyết cho người đọc nếm sức hút của một lãnh tụ trước khi cho thấy cái giá của nó. Nikhil đúng về mặt đạo lý nhưng sự đúng đắn của ông có phần nguội lạnh và bất lực. Còn Bimala, người bị đẩy tới đẩy lui giữa hai người đàn ông và hai ý niệm về đất nước, mới là trung tâm thật sự — hành trình của nàng cho thấy giải phóng không phải một cánh cửa mở ra là xong, mà là chuỗi lựa chọn có thật, có hậu quả. Phần sắc bén nhất là chỗ Tagore chỉ ra ai phải trả giá cho cuộc tẩy chay: những tiểu thương nghèo, phần đông là người Hồi giáo, không đủ vốn để đổi nguồn hàng. Vì lẽ đó cuốn sách bị chính phe dân tộc chủ nghĩa đương thời công kích, và tới nay vẫn là một trong những phản biện sớm và thẳng thắn nhất đối với chủ nghĩa dân tộc từ bên trong một dân tộc bị trị.
Chủ đề: Chủ nghĩa dân tộc · Giải phóng phụ nữ · Lý tưởng & bạo lực · Bengal 1905 · Ba giọng kể
🎧 Trang này có giọng đọc AI giới thiệu tác phẩm (~2 phút) — bấm “Nghe giới thiệu” trong ứng dụng.
Câu hỏi thường gặp
Ngôi nhà và thế giới kể về điều gì?
Nikhil, một điền chủ Bengal có học và ôn hòa, khuyến khích vợ mình là Bimala bước ra khỏi khu nhà trong — nơi đàn bà quý tộc sống cách biệt — để tự nhìn thế giới. Người đầu tiên nàng gặp ở thế giới ấy là Sandip, thủ lĩnh phong trào Swadeshi, hùng biện, quyến rũ và tin rằng mục tiêu cao cả biện minh…
Ngôi nhà và thế giới có đáng đọc không?
Tagore chọn kết cấu ba người kể để không ai được quyền nói lời cuối. Sandip có những trang hùng biện đẹp nhất sách, và đó chính là điều nguy hiểm: cuốn tiểu thuyết cho người đọc nếm sức hút của một lãnh tụ trước khi cho thấy cái giá của nó. Nikhil đúng về mặt đạo lý nhưng sự đúng đắn của ông có…
Rabindranath Tagore đoạt giải Nobel năm nào và vì sao?
Rabindranath Tagore đoạt giải Nobel Văn học năm 1913, với lời tuyên dương: “Vì thứ thơ vừa nhạy cảm sâu xa, vừa tươi mới và đẹp đẽ; với nghệ thuật điêu luyện, ông đã đưa tư tưởng thi ca của mình, bằng chính lời Anh ngữ, hòa vào văn chương phương Tây.”
Khám phá thêm sách Nobel Văn học
- Trăm năm cô đơn — Gabriel García Márquez
- Ông già và biển cả — Ernest Hemingway
- Người xa lạ — Albert Camus
- Người yêu dấu — Toni Morrison
- Tàn ngày để lại — Kazuo Ishiguro
- Tên tôi là Đỏ — Orhan Pamuk
- Mù lòa — José Saramago
- Năm tháng — Annie Ernaux
- Xứ tuyết — Kawabata Yasunari
- Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối — Patrick Modiano
- Người ăn chay — Han Kang
- Trò chuyện trong quán La Catedral — Mario Vargas Llosa
- Cuốn sổ tay vàng — Doris Lessing
- Câu chuyện dòng sông — Hermann Hesse
- Lời dâng — Rabindranath Tagore
- Giữa hai cung điện — Naguib Mahfouz
- Pygmalion — George Bernard Shaw
- Đói — Knut Hamsun
- Mattia Pascal quá cố — Luigi Pirandello
- Chết ở Venice — Thomas Mann
- Núi thần — Thomas Mann
- Chuyện rừng xanh — Rudyard Kipling
- Kim — Rudyard Kipling
- Điều đó không thể xảy ra ở đây — Sinclair Lewis
- Phố chính — Sinclair Lewis
- Miền đất của ước vọng — W. B. Yeats
- Công lý — John Galsworthy
- Người có của — John Galsworthy
- Con vượn lông lá — Eugene O'Neill
- Nỗi u sầu của kháng cự — László Krasznahorkai
- Bộ bảy — Jon Fosse
- Thiên đường — Abdulrazak Gurnah
- Cuộc phiêu lưu kỳ diệu của Nils — Selma Lagerlöf
- Con chim xanh — Maurice Maeterlinck
- Những con người độc lập — Halldór Laxness
- Voss — Patrick White
- Con gái của Burger — Nadine Gordimer
- Omeros — Derek Walcott
- Bieguni, những người không ngừng chuyển động — Olga Tokarczuk
- Quo Vadis — Henryk Sienkiewicz