Sáu nhân vật đi tìm tác giả

Sei personaggi in cerca d'autore · Six Characters in Search of an Author · xuất bản 1921 · ISBN 9780140189223

Luigi Pirandello — Luigi Pirandello (1867 – 1936) — Ý, viết bằng Tiếng Ý. Đoạt giải Nobel Văn học năm 1934.

“Vì sự đổi mới táo bạo và tài tình đối với nghệ thuật kịch và sân khấu.” — Lời tuyên dương của Ủy ban Nobel

Về tác giả Luigi Pirandello

Nhà văn và nhà viết kịch Ý nổi tiếng với những mê cung về căn tính, chiếc mặt nạ xã hội và ranh giới nhập nhòe giữa sân khấu với đời thực. Hài hước trong tác phẩm của ông luôn đi kèm một nỗi bất an hiện sinh rất hiện đại.

Bối cảnh sáng tác

Vở ra mắt tại Teatro Valle ở Rome ngày 9 tháng Năm 1921 và biến thành một vụ hỗn loạn: khán giả la ó, hô “nhà thương điên!”, Pirandello phải rời rạp qua lối sau. Vài tháng sau, cũng vở ấy thành công vang dội ở Milan, rồi lan ra Paris, London, New York và đưa tên tuổi Pirandello ra thế giới. Nguyên tác tiếng Ý và bản dịch tiếng Anh năm 1922 của Edward Storer đều đã thuộc phạm vi công chúng.

Tóm tắt nội dung Sáu nhân vật đi tìm tác giả

Một đoàn kịch đang tập vở thì sáu người lạ bước vào sân khấu. Họ tự giới thiệu là nhân vật của một tác giả đã nghĩ ra rồi bỏ dở, và giờ đi tìm người chịu viết nốt câu chuyện của mình. Câu chuyện ấy — người cha, người mẹ bỏ nhà, cô con gái riêng gặp lại cha trong một tiệm may trá hình — nhức nhối đến mức chính các diễn viên cũng không diễn nổi. Vở kịch không bao giờ được dựng xong: nó vỡ ra giữa chừng, giữa lúc người xem không còn phân biệt được đâu là tập kịch, đâu là chuyện thật.

Phân tích & di sản

Pirandello lấy chính cái sân khấu làm đề tài, và làm điều đó trước khi thuật ngữ “kịch trong kịch” trở nên quen thuộc. Sáu nhân vật khẳng định họ thật hơn cả người sống, vì con người thay đổi từng ngày còn nhân vật thì bị cố định vĩnh viễn trong một khoảnh khắc duy nhất — và đó vừa là đặc quyền vừa là án chung thân của họ. Cuộc va chạm giữa họ với đoàn diễn viên là chỗ vở kịch sắc nhất: mỗi khi diễn viên cố tái hiện một cảnh, các nhân vật lại kêu lên rằng như thế là sai, rằng cái đau của họ đang bị biến thành điệu bộ. Bên dưới trò chơi hình thức ấy là một chủ đề rất Pirandello: không ai có một bản ngã duy nhất, mỗi người là một tập hợp những hình ảnh mà kẻ khác gán cho mình, và không có cách nào chứng minh được phiên bản nào là thật. Vở kịch từ chối kết luận, từ chối cả cái kết — bởi nếu có kết thì nó đã trở thành đúng thứ ảo tưởng sân khấu mà nó vạch trần.

Chủ đề: Kịch trong kịch · Thực và ảo · Bản ngã phân mảnh · Sân khấu hiện đại · Nỗi đau không kể được

Giới phê bình nói gì

🎧 Trang này có giọng đọc AI giới thiệu tác phẩm (~3 phút) — bấm “Nghe giới thiệu” trong ứng dụng.

Câu hỏi thường gặp

Sáu nhân vật đi tìm tác giả kể về điều gì?

Một đoàn kịch đang tập vở thì sáu người lạ bước vào sân khấu. Họ tự giới thiệu là nhân vật của một tác giả đã nghĩ ra rồi bỏ dở, và giờ đi tìm người chịu viết nốt câu chuyện của mình. Câu chuyện ấy — người cha, người mẹ bỏ nhà, cô con gái riêng gặp lại cha trong một tiệm may trá hình — nhức nhối…

Sáu nhân vật đi tìm tác giả có đáng đọc không?

Pirandello lấy chính cái sân khấu làm đề tài, và làm điều đó trước khi thuật ngữ “kịch trong kịch” trở nên quen thuộc. Sáu nhân vật khẳng định họ thật hơn cả người sống, vì con người thay đổi từng ngày còn nhân vật thì bị cố định vĩnh viễn trong một khoảnh khắc duy nhất — và đó vừa là đặc quyền vừa…

Luigi Pirandello đoạt giải Nobel năm nào và vì sao?

Luigi Pirandello đoạt giải Nobel Văn học năm 1934, với lời tuyên dương: “Vì sự đổi mới táo bạo và tài tình đối với nghệ thuật kịch và sân khấu.”

Khám phá thêm sách Nobel Văn học