Sáu nhân vật đi tìm tác giả
Sei personaggi in cerca d'autore · Six Characters in Search of an Author · xuất bản 1921 · ISBN 9780140189223
Luigi Pirandello — Luigi Pirandello (1867 – 1936) — Ý, viết bằng Tiếng Ý. Đoạt giải Nobel Văn học năm 1934.
“Vì sự đổi mới táo bạo và tài tình đối với nghệ thuật kịch và sân khấu.” — Lời tuyên dương của Ủy ban Nobel
Về tác giả Luigi Pirandello
Nhà văn và nhà viết kịch Ý nổi tiếng với những mê cung về căn tính, chiếc mặt nạ xã hội và ranh giới nhập nhòe giữa sân khấu với đời thực. Hài hước trong tác phẩm của ông luôn đi kèm một nỗi bất an hiện sinh rất hiện đại.
Bối cảnh sáng tác
Vở ra mắt tại Teatro Valle ở Rome ngày 9 tháng Năm 1921 và biến thành một vụ hỗn loạn: khán giả la ó, hô “nhà thương điên!”, Pirandello phải rời rạp qua lối sau. Vài tháng sau, cũng vở ấy thành công vang dội ở Milan, rồi lan ra Paris, London, New York và đưa tên tuổi Pirandello ra thế giới. Nguyên tác tiếng Ý và bản dịch tiếng Anh năm 1922 của Edward Storer đều đã thuộc phạm vi công chúng.
Tóm tắt nội dung Sáu nhân vật đi tìm tác giả
Một đoàn kịch đang tập vở thì sáu người lạ bước vào sân khấu. Họ tự giới thiệu là nhân vật của một tác giả đã nghĩ ra rồi bỏ dở, và giờ đi tìm người chịu viết nốt câu chuyện của mình. Câu chuyện ấy — người cha, người mẹ bỏ nhà, cô con gái riêng gặp lại cha trong một tiệm may trá hình — nhức nhối đến mức chính các diễn viên cũng không diễn nổi. Vở kịch không bao giờ được dựng xong: nó vỡ ra giữa chừng, giữa lúc người xem không còn phân biệt được đâu là tập kịch, đâu là chuyện thật.
Phân tích & di sản
Pirandello lấy chính cái sân khấu làm đề tài, và làm điều đó trước khi thuật ngữ “kịch trong kịch” trở nên quen thuộc. Sáu nhân vật khẳng định họ thật hơn cả người sống, vì con người thay đổi từng ngày còn nhân vật thì bị cố định vĩnh viễn trong một khoảnh khắc duy nhất — và đó vừa là đặc quyền vừa là án chung thân của họ. Cuộc va chạm giữa họ với đoàn diễn viên là chỗ vở kịch sắc nhất: mỗi khi diễn viên cố tái hiện một cảnh, các nhân vật lại kêu lên rằng như thế là sai, rằng cái đau của họ đang bị biến thành điệu bộ. Bên dưới trò chơi hình thức ấy là một chủ đề rất Pirandello: không ai có một bản ngã duy nhất, mỗi người là một tập hợp những hình ảnh mà kẻ khác gán cho mình, và không có cách nào chứng minh được phiên bản nào là thật. Vở kịch từ chối kết luận, từ chối cả cái kết — bởi nếu có kết thì nó đã trở thành đúng thứ ảo tưởng sân khấu mà nó vạch trần.
Chủ đề: Kịch trong kịch · Thực và ảo · Bản ngã phân mảnh · Sân khấu hiện đại · Nỗi đau không kể được
Giới phê bình nói gì
Sei personaggi in cerca d’autore, công diễn năm 1921, là vở kịch đã đưa Pirandello đến với sân khấu quốc tế.
— NobelPrize.org, Thư mục tác phẩm Luigi Pirandello
🎧 Trang này có giọng đọc AI giới thiệu tác phẩm (~3 phút) — bấm “Nghe giới thiệu” trong ứng dụng.
Câu hỏi thường gặp
Sáu nhân vật đi tìm tác giả kể về điều gì?
Một đoàn kịch đang tập vở thì sáu người lạ bước vào sân khấu. Họ tự giới thiệu là nhân vật của một tác giả đã nghĩ ra rồi bỏ dở, và giờ đi tìm người chịu viết nốt câu chuyện của mình. Câu chuyện ấy — người cha, người mẹ bỏ nhà, cô con gái riêng gặp lại cha trong một tiệm may trá hình — nhức nhối…
Sáu nhân vật đi tìm tác giả có đáng đọc không?
Pirandello lấy chính cái sân khấu làm đề tài, và làm điều đó trước khi thuật ngữ “kịch trong kịch” trở nên quen thuộc. Sáu nhân vật khẳng định họ thật hơn cả người sống, vì con người thay đổi từng ngày còn nhân vật thì bị cố định vĩnh viễn trong một khoảnh khắc duy nhất — và đó vừa là đặc quyền vừa…
Luigi Pirandello đoạt giải Nobel năm nào và vì sao?
Luigi Pirandello đoạt giải Nobel Văn học năm 1934, với lời tuyên dương: “Vì sự đổi mới táo bạo và tài tình đối với nghệ thuật kịch và sân khấu.”
Khám phá thêm sách Nobel Văn học
- Trăm năm cô đơn — Gabriel García Márquez
- Ông già và biển cả — Ernest Hemingway
- Người xa lạ — Albert Camus
- Người yêu dấu — Toni Morrison
- Tàn ngày để lại — Kazuo Ishiguro
- Tên tôi là Đỏ — Orhan Pamuk
- Mù lòa — José Saramago
- Năm tháng — Annie Ernaux
- Xứ tuyết — Kawabata Yasunari
- Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối — Patrick Modiano
- Người ăn chay — Han Kang
- Trò chuyện trong quán La Catedral — Mario Vargas Llosa
- Cuốn sổ tay vàng — Doris Lessing
- Câu chuyện dòng sông — Hermann Hesse
- Lời dâng — Rabindranath Tagore
- Ngôi nhà và thế giới — Rabindranath Tagore
- Giữa hai cung điện — Naguib Mahfouz
- Pygmalion — George Bernard Shaw
- Đói — Knut Hamsun
- Phúc lành của đất — Knut Hamsun
- Mattia Pascal quá cố — Luigi Pirandello
- Chết ở Venice — Thomas Mann
- Núi thần — Thomas Mann
- Chuyện rừng xanh — Rudyard Kipling
- Kim — Rudyard Kipling
- Người muốn làm vua — Rudyard Kipling
- Điều đó không thể xảy ra ở đây — Sinclair Lewis
- Phố chính — Sinclair Lewis
- Miền đất của ước vọng — W. B. Yeats
- Công lý — John Galsworthy
- Người có của — John Galsworthy
- Con vượn lông lá — Eugene O'Neill
- Nỗi u sầu của kháng cự — László Krasznahorkai
- Bộ bảy — Jon Fosse
- Thiên đường — Abdulrazak Gurnah
- Cuộc phiêu lưu kỳ diệu của Nils — Selma Lagerlöf
- Con chim xanh — Maurice Maeterlinck
- Những con người độc lập — Halldór Laxness
- Voss — Patrick White
- Con gái của Burger — Nadine Gordimer
- Omeros — Derek Walcott
- Bieguni, những người không ngừng chuyển động — Olga Tokarczuk
- Quo Vadis — Henryk Sienkiewicz
- Trên sa mạc và trong rừng thẳm — Henryk Sienkiewicz
- Kẻ vô luân — André Gide
- Một ngày trong đời Ivan Denisovich — Aleksandr Solzhenitsyn
- Cái chết và kỵ sĩ nhà vua — Wole Soyinka
- Chiến tranh không mang gương mặt phụ nữ — Svetlana Alexievich
- Cây sậy trước gió — Grazia Deledda
- Thần linh khát máu — Anatole France