Người có của
The Man of Property · xuất bản 1906 · ISBN 9780755340859
John Galsworthy — John Galsworthy (1867 – 1933) — Vương quốc Anh, viết bằng Tiếng Anh. Đoạt giải Nobel Văn học năm 1932.
“Vì nghệ thuật tự sự xuất sắc của ông, đạt đến hình thức cao nhất trong Bộ trường thiên Forsyte.” — Lời tuyên dương của Ủy ban Nobel
Về tác giả John Galsworthy
Tiểu thuyết gia và nhà viết kịch Anh, xuất thân từ một gia đình giàu có, từng học luật nhưng không hành nghề. Ông nổi tiếng nhất với Bộ trường thiên Forsyte, đồng thời dùng sân khấu hiện thực để chất vấn bất bình đẳng giai cấp, quan hệ lao động và một hệ thống tư pháp có thể tuân đúng thủ tục mà vẫn nghiền nát con người.
Bối cảnh sáng tác
In năm 1906, đây là cuốn mở đầu bộ Gia đình Forsyte — biên niên sử về tầng lớp trung lưu trên nước Anh thời Victoria mà chính Galsworthy sinh ra trong đó. Chất liệu riêng tư nằm ngay dưới bề mặt: Ada, vợ ông, trước đó là vợ một người anh họ, và mối tình vụng trộm kéo dài cả chục năm giữa hai người đã cho ông hình mẫu Irene. Khi Galsworthy nhận Nobel năm 1932, chính bộ Forsyte được nêu tên như đỉnh cao nghệ thuật kể chuyện của ông.
Tóm tắt nội dung Người có của
Soames Forsyte — luật sư London, người sưu tầm tranh, tin chắc rằng cái đẹp cũng như con người đều có thể mua và giữ làm của riêng — cưới Irene, một phụ nữ không yêu ông. Để kéo vợ ra khỏi London, Soames thuê kiến trúc sư trẻ Philip Bosinney dựng một ngôi nhà giữa đồng quê Robin Hill. Irene và Bosinney yêu nhau, và cả đại gia đình Forsyte, vốn quen đo mọi thứ bằng giá trị tài sản, buộc phải chứng kiến thứ duy nhất họ không mua nổi tuột khỏi tay.
Phân tích & di sản
Sức nặng của cuốn sách nằm ở chữ "của" trong nhan đề: với Soames, hôn nhân, tranh vẽ và ngôi nhà thuộc cùng một loại — những khoản đầu tư phải sinh lời và phải nằm trong tầm kiểm soát. Galsworthy không dựng ông ta thành kẻ ác mà thành sản phẩm hoàn hảo của một giai cấp, nên bi kịch xảy ra không phải vì Soames xấu xa hơn người khác mà vì cách nhìn ấy được cả gia tộc coi là lẽ tự nhiên. Ngôi nhà ở Robin Hill là ẩn dụ trung tâm: được xây để nhốt một cuộc hôn nhân, nó lại trở thành nơi cuộc hôn nhân ấy tan vỡ. Giọng văn mỉa mai kiềm chế — Galsworthy tả các Forsyte bằng đúng thứ ngôn ngữ định giá mà họ dùng để nhìn thế giới — khiến cuốn tiểu thuyết vừa là chân dung giai cấp vừa là bản cáo trạng. Về sau bộ Forsyte trở thành một trong những biên niên gia tộc được đọc và chuyển thể nhiều nhất của văn học Anh.
Chủ đề: Sở hữu & chiếm hữu · Hôn nhân · Giai cấp Victoria · Cái đẹp · Gia đình
🎧 Trang này có giọng đọc AI giới thiệu tác phẩm (~2 phút) — bấm “Nghe giới thiệu” trong ứng dụng.
Câu hỏi thường gặp
Người có của kể về điều gì?
Soames Forsyte — luật sư London, người sưu tầm tranh, tin chắc rằng cái đẹp cũng như con người đều có thể mua và giữ làm của riêng — cưới Irene, một phụ nữ không yêu ông. Để kéo vợ ra khỏi London, Soames thuê kiến trúc sư trẻ Philip Bosinney dựng một ngôi nhà giữa đồng quê Robin Hill. Irene và…
Người có của có đáng đọc không?
Sức nặng của cuốn sách nằm ở chữ "của" trong nhan đề: với Soames, hôn nhân, tranh vẽ và ngôi nhà thuộc cùng một loại — những khoản đầu tư phải sinh lời và phải nằm trong tầm kiểm soát. Galsworthy không dựng ông ta thành kẻ ác mà thành sản phẩm hoàn hảo của một giai cấp, nên bi kịch xảy ra không…
John Galsworthy đoạt giải Nobel năm nào và vì sao?
John Galsworthy đoạt giải Nobel Văn học năm 1932, với lời tuyên dương: “Vì nghệ thuật tự sự xuất sắc của ông, đạt đến hình thức cao nhất trong Bộ trường thiên Forsyte.”
Khám phá thêm sách Nobel Văn học
- Trăm năm cô đơn — Gabriel García Márquez
- Ông già và biển cả — Ernest Hemingway
- Người xa lạ — Albert Camus
- Người yêu dấu — Toni Morrison
- Tàn ngày để lại — Kazuo Ishiguro
- Tên tôi là Đỏ — Orhan Pamuk
- Mù lòa — José Saramago
- Năm tháng — Annie Ernaux
- Xứ tuyết — Kawabata Yasunari
- Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối — Patrick Modiano
- Người ăn chay — Han Kang
- Trò chuyện trong quán La Catedral — Mario Vargas Llosa
- Cuốn sổ tay vàng — Doris Lessing
- Câu chuyện dòng sông — Hermann Hesse
- Lời dâng — Rabindranath Tagore
- Ngôi nhà và thế giới — Rabindranath Tagore
- Giữa hai cung điện — Naguib Mahfouz
- Pygmalion — George Bernard Shaw
- Đói — Knut Hamsun
- Mattia Pascal quá cố — Luigi Pirandello
- Chết ở Venice — Thomas Mann
- Núi thần — Thomas Mann
- Chuyện rừng xanh — Rudyard Kipling
- Kim — Rudyard Kipling
- Điều đó không thể xảy ra ở đây — Sinclair Lewis
- Phố chính — Sinclair Lewis
- Miền đất của ước vọng — W. B. Yeats
- Công lý — John Galsworthy
- Con vượn lông lá — Eugene O'Neill
- Nỗi u sầu của kháng cự — László Krasznahorkai
- Bộ bảy — Jon Fosse
- Thiên đường — Abdulrazak Gurnah
- Cuộc phiêu lưu kỳ diệu của Nils — Selma Lagerlöf
- Con chim xanh — Maurice Maeterlinck
- Những con người độc lập — Halldór Laxness
- Voss — Patrick White
- Con gái của Burger — Nadine Gordimer
- Omeros — Derek Walcott
- Bieguni, những người không ngừng chuyển động — Olga Tokarczuk
- Quo Vadis — Henryk Sienkiewicz